Pages

Subscribe:

Thứ Năm, 10 tháng 3, 2016

Laurent Blanc, người nuôi dưỡng giấc mơ của PSG

Ba cuộc chạm trán với Chelsea ở vòng knock-out của 3 mùa Champions League liên tiếp là quá đủ để cho người ta thấy sự trưởng thành của PSG dưới thời Laurent Blanc.

HỆ QUY CHIẾU CHELSEA

Lần này Chelsea không còn cần đến luật bàn thắng sân khách nữa. Lần này, họ cũng chả gồng mình lên để đá một trận để đời. Đơn giản là một trận đấu hay vừa đủ để giành lấy những thắng lợi vừa đủ.

Việc ta so sánh PSG với Chelsea là điều rất tự nhiên. Cả hai đều đổi đời nhờ túi tiền của những tỷ phú: Chelsea với Abramovich hồi 2003 và PSG với những người Qatar hồi 2011. Chelsea mất 9 năm để vươn lên đỉnh cao vô địch Champions League. Với “ngài Chủ tịch”, biệt danh của Laurent Blanc, PSG hy vọng giấc mơ ấy sẽ thành hiện thực sớm hơn.

Năm 2014, Chelsea loại PSG nhờ luật bàn thắng sân khách, với pha ghi bàn muộn của Demba Ba ở Stamford Bridge. Năm 2015, PSG kéo Chelsea vào hiệp phụ dù Zlatan Ibrahimovic sớm bị truất quyền thi đấu trong hiệp 1. Nhưng đến năm 2016, mọi thứ đã khác. PSG thắng lượt đi 2-1 và họ không gặp quá nhiều khó khăn trong việc giải quyết nốt trận lượt về vào hôm qua.

Như vậy, sự tiến bộ của PSG - trong sự đối chiếu với chính Chelsea - là điều mà ai cũng dễ dàng nhận ra. Cách đây đúng một năm, PSG hãy còn vào trận với tư thế là đội cửa dưới, chỉ có thể giành được một trận hòa trên sân nhà và hai lần phải rượt đuổi tỷ số. Bây giờ, họ lại là người kiểm soát toàn cục.

Năm ngoái, PSG đã phải dừng chân ở tứ kết bởi một Barcelona chơi thứ bóng đá như đến từ hành tinh khác. Năm nay, nếu lá thăm giúp họ né đối thủ này, PSG có thể mơ chuyện tiến xa. Còn nếu như buộc lòng phải gặp thì các fan của PSG vẫn có lý do để hy vọng. Barca đang gặp một vài chệch choạc cho dù những đối thủ ở La Liga không đủ sức khai thác những chệch choạc ấy. Trong khi đó, PSG thật sự đã mạnh hơn so với cùng kỳ năm ngoái.

NIỀM TIN Ở BLANC

Hiện tại, PSG coi như đã vô địch Ligue 1, với 23 điểm cách biệt so với đội xếp thứ nhì. Có một chút lo âu cho việc PSG sẽ sớm lơi chân, dẫn đến việc phong độ khi ra Champions League cũng giảm sút. Nhưng màn trình diễn trước Chelsea mang đến sự tự tin. Bởi vì ở London, PSG đã chơi thứ bóng đá đích thực của một đội bóng lớn.

HLV Blanc đã cho thấy có khả năng thu xếp chiến thuật tài tình. Với Thiago Motta, Blaise Matuidi và Marco Verratti, ông đang có trong tay hàng tiền vệ cân bằng nhất châu Âu. Ba người này đều công thủ toàn diện, khi lên xuống nhịp nhàng cùng nhau sẽ tạo ra rất nhiều phương án tấn công. Thứ hai, Blanc biết cách làm tâm lý với các cầu thủ để họ phát huy tối đa khả năng của mình.

Blanc cho biết ông nói chuyện khá kỹ với các học trò về việc chớ nên mắc bẫy của Diego Costa. Kết quả là trước khi Costa sớm phải rời sân trong hiệp 2 vì chấn thương, không một thành viên nào của đội chủ nhà dây vào cầu thủ đầy tiểu xảo này. Ông cũng giúp Ibrahimovic vượt qua nỗi ám ảnh bị thẻ đỏ cách đây một năm để trở thành ngôi sao của cuộc tái đấu lần này.

Với Angel di Maria, ông đang tái hiện phong độ của tiền vệ này thuở còn đỉnh cao dưới thời Carlo Ancelotti, nơi sự góp sức của anh có ý nghĩa then chốt trong hành trình giành Decima của Real Madrid. Di Maria càng chơi càng hay, không còn mang chút gì vẻ ủ dột của thuở còn ở Man United.

Và với Di Maria, Ibrahimovic và đặc biệt là Blanc, người PSG đang mơ về một cái kết đẹp cho mùa bóng này.

Blanc ngạc nhiên vì trận đấu... quá dễ
HLV Laurent Blanc thừa nhận là mình cảm thấy ngạc nhiên khi trận đấu được giải quyết một cách tương đối nhẹ nhàng. Ông nói: “Chúng tôi thật sự đã chờ đợi một trận đấu thật sự khó khăn. Mọi người không nghĩ là mình có thể chơi tốt đến như thế ngay trên sân đối phương. Thế nên cảm giác lúc này là rất sảng khoái”.

CON SỐ:
4 - PSG là đội bóng Pháp duy nhất 4 lần liên tiếp lọt vào tứ kết Champions League.
128 - Thiago Motta là cầu thủ chạm bóng nhiều nhất trên sân với 128 lần, kế đến là Adrien Rabiot (110) và Blaise Matuidi (84).
756 - Trong cuộc chiến tại sân Stamford Bridge, các cầu thủ PSG đã thực hiện 756 đường chuyền, cao hơn rất nhiều so với 438 của Chelsea và kiểm soát bóng tới 62,8%.

Chelsea thất bại là kết cục khó tránh khỏi

Một Chelsea sa sút gặp một PSG đang lớn mạnh không ngừng. Một HLV tạm quyền phải thua trước một HLV đang xây dựng đế chế. Thế nên, Chelsea bị PSG loại là kết cục hợp lý. Nhìn từ khía cạnh khác, đấy còn là kết cục... hợp tình.
Mấy ngày trước trận đấu, cựu bác sĩ Eva Carneiro của Chelsea lại đăng đàn và yêu cầu Jose Mourinho phải công khai xin lỗi. Vâng, Mourinho quả là đã phạm không ít những sai lầm trước khi bị Roman Abramovich tống khứ ra khỏi Stamford Bridge lần thứ hai. Nhưng đừng nói là cầu thủ Chelsea hoàn toàn vô can.

Hãy nhìn Eden Hazard. Anh thi đấu như tàng hình, dấu ấn duy nhất anh để lại là pha đổi áo với Angel di Maria ngay khi hiệp 1 vừa kết thúc, coi sự tồn vong của Chelsea ở đấu trường châu Âu không ra gì. Trong khi với Chelsea, đây đích thị là một trận chung kết. Khi cơ hội lấy vé dự Champions League mùa sau qua đường Premier League đã gần như không còn, vô địch Champions League - dẫu biết rất khó - là cách duy nhất họ níu giữ chút hy vọng mong manh. Nhưng với Hazard điều ấy không mấy quan trọng.


Hazard, cùng một vài cầu thủ khác, được xem là đầu têu trong việc đẩy Mourinho ra đường. Họ đẩy ông chủ Roman Abramovich vào thế phải chọn: hoặc là họ, hoặc là Mourinho. Đang giữa mùa giải, Abramovich đành phải chọn một phương án dễ hơn là chiều lòng đám đông. 

Thế nên, vài tháng sau khi Mourinho ra đi, lại có tin ông hoàn toàn có thể trở lại Chelsea lần thứ ba. Mourinho, dẫu hai lần nếm trải cảnh bị sa thải giữa mùa, chưa lúc nào có ý oán hận Abramovich. Ông biết điểm mạnh và điểm yếu của ông chủ.

Sau khi Mourinho ra đi, Chelsea lập tức thi đấu khởi sắc như có phép màu. Từ chỗ đá mãi không thắng, Chelsea đột nhiên bất bại ở Premier League dưới thời Guus Hiddink. Họ không tiến bộ tuần tự mà thay đổi đột ngột như hai mặt của một đồng xu.

 Và khi người ta nhìn vào sự thay đổi cấp kỳ ấy, những lời khen dành cho Guus Hiddink, người mới mấy tháng trước còn thất bại thảm hại khi khiến đệ tứ anh hào thế giới Hà Lan mất vé đến VCK EURO 2016, hết sức dè dặt. Người ta hiểu rõ Hiddink có công lao, nhưng nếu không phải là ông mà một người khác, Chelsea vẫn có thể khởi sắc khi không còn Mourinho.

Chelsea một lần vô địch, một lần vào chung kết, một lần vào bán kết Champions League với một HLV tạm quyền. Có người danh tiếng như Hiddink, có người dạng khá như Avram Grant, có người lại xoàng xĩnh hoàn toàn như Roberto di Matteo, nhưng điểm chung là sau khi có được điều mình muốn, các cầu thủ Chelsea đều thi đấu hết sức bùng nổ. 

Đấy là thứ “quyền lực đen mà” Abramovich không nên dung dưỡng lâu hơn. Có thể việc không gia hạn hợp đồng cho John Terry là bước đầu của cuộc sửa sai ấy, một cái sai đã khởi nguồn từ rất lâu và vừa khiến ông mất đi một người yêu CLB thật sự là Mourinho. 

Thất bại của Chelsea trước PSG vì thế là thất bại... cần thiết cho chính họ, để CLB này nhìn lại mình, thanh lọc đội ngũ và hướng tới tương lai. Bây giờ họ chỉ còn một chiếc cúp FA để cứu vớt mùa giải, kèm theo phần thưởng là suất dự Europa League mùa sau. Đấy cũng là một dạng... sám hối, bởi các cầu thủ Chelsea phải trả giá cho việc thiếu chuyên nghiệp, cho sự không đồng lòng trong việc hướng đến mục tiêu chung.

Chelsea phải thua, vì một đội bóng chệch choạc không thể thắng một đội ngũ hùng mạnh, giàu tham vọng và được chuẩn bị chu đáo. Chelsea phải thua vì Abramovich cần thêm một sự thức tỉnh sau thời gian dài quá yêu các cầu thủ. Nếu Chelsea mời được Antonio Conte thì tốt, đấy là người đã vực dậy Juventus trong cơn khủng hoảng. Còn mùa này, phải thật đau Chelsea mới tỉnh ngộ!
 
Blogger Templates